Bí quyết hạnh phúc
Có
một thanh niên nọ. Một đêm khi đang ngủ, trong giấc mộng có một vị thần
hiện ra dặn anh sáng mai hãy đi thật sớm đến một khu rừng gần đó, anh
sẽ gặp một vị tu sĩ và hãy hỏi thì ông ta sẽ giúp cho anh có được một
cuộc sống hạnh phúc.
Sáng hôm sau, anh ta mừng rỡ vội vàng lên
đường đi về khu rừng ấy. Đến nơi, anh gặp một vị tu sĩ ăn mặc giản dị, y
phục làm bằng những tấm vải vụn vá lại, ngồi dưới một gốc cây lớn, dáng
vẻ rất an vui và tự tại. Nhớ lời dặn của vị thần trong giấc mơ, anh quỳ
xuống thưa:
“Kính thưa thầy,
bấy lâu nay con đi tìm một con đường hạnh phúc. Con muốn đạt được một
cái gì đó mà có thể giúp con luôn được an vui và tự tại trong mọi hoàn
cảnh. Con đã đi tìm cầu khắp nơi, và học từ nhiều vị thầy, nhưng vẫn
không cảm thấy đạt được những gì mình muốn. Con xin thầy thương sót từ
bi chỉ dạy cho con.”
Vị tu sĩ ngước nhìn anh với ánh mắt
từ ái, rồi nói: “Thú thật ta cũng không có gì khác để dạy cho anh thêm
nữa hết." Rồi vị tu sĩ cúi xuống tìm trong túi vải mình và lấy ra một
vật, ông nói: "Ta chỉ có một vật này, không biết của ai cúng dường cho,
thôi anh hãy cầm lấy đỡ đi."
Nói xong, vị tu sĩ trao cho anh một
vật trông như một viên đá chiếu sáng lấp lánh. Anh cầm trong tay và xem
kỹ lại thì đó là một viên ngọc quý rất lớn. Tim anh như ngừng đập! Chưa
bao giờ anh được thấy, chứ đừng nói là cầm trong lòng bàn tay, một vật
quý giá đến như vậy. Với viên ngọc quý này, nó có thể mang lại cho anh
bất cứ một hạnh phúc nào trên cuộc sống mà anh muốn. Phải chăng con
đường hạnh phúc mà anh đang tìm kiếm bấy lâu nay, nó đang rộng mở ra
ngay trước mặt mình.
Anh mừng rỡ vô cùng, bật khóc và quỳ xuống
hành lễ vị tu sĩ. Anh nhà nghèo từ giã vị tu sĩ và trở về căn chòi cũ
của mình. Đêm hôm ấy, anh trằn trọc và không tài nào ngủ được, anh cứ mơ
tưởng về tất cả những sự sang giàu, quyền lực, địa vị và hạnh phúc trên
cuộc đời mà mình có thể đạt được nhờ viên ngọc này. Và, anh cũng suy tư
sâu xa về giấc mộng và vị tu sĩ ấy…
Sáng hôm sau, khi mặt trời
chưa lên, anh đã vội vàng lên đường quay trở lại khu rừng ấy. Anh mừng
rỡ khi thấy vị tu sĩ vẫn còn ở đó, ngồi yên với dáng vẻ thong dong. Anh
đến cạnh bên, quỳ xuống và thưa:
“Thưa
thầy, con xin trả lại thầy viên ngọc quý này. Con đã suy nghĩ nhiều và
hiểu rằng, viên ngọc quý này không thể nào mang lại được cho con một
hạnh phúc mà con muốn. Điều mà con mong ước, là làm sao có được cái tấm
lòng của thầy, mà đã có thể trao cho con viên ngọc quý ấy không chút
luyến tiếc, chứ con không cần viên ngọc này. Kính xin thầy chỉ cho con
làm sao để có được tấm lòng rộng lớn ấy.”
Nguồn: Sưu tầm
Lối đi
Được ở bên cạnh người mình yêu
thương là điều hạnh phúc nhất. Nhưng “đường đời muôn lối rẽ”, cuộc sống
biết bao thăng trầm, đến một lúc nào đó, bạn buộc phải bỏ rơi “nửa kia”
để đi tìm một lối đi khác cho riêng mình. Có nên không...?
Đêm
tân hôn, một vị thần hiện ra và nói với cô dâu chú rể: “Ta sẽ cho các
con một điều ước.” Cả hai vợ chồng vội nói: “Chúng con muốn được sống
bên nhau trọn đời.” Vị thần trả lời: “Để có nó, các con phải vượt qua
thử thách.” Hai vợ chồng cùng khẳng định: “Chúng con đã từng vượt qua
rất nhiều thử thách để lấy được nhau. Chúng con không sợ đâu!” Thế là,
vị thần đưa cả hai đến một hòn đảo và nói: “Các con hãy cùng nhau vượt
qua phía bên kia hòn đảo.” Và họ nắm tay nhau lên đường...
Trước ngã ba đầu tiên, người chồng muốn rẽ phải, nhưng người vợ lại muốn rẽ trái. Cuối cùng người chồng đành chiều theo ý vợ.
Đến ngã ba thứ hai, họ lại tranh cãi nhau. Người chồng đòi vợ phải nhượng bộ mình.
Đến
ngã ba tiếp theo thì không ai chịu nhường ai. Họ thoả thuận mỗi người
đi theo một ngả nhưng sẽ hú lên để tìm nhau. Đi một đoạn thì không nghe
được tiếng vợ nữa, người chồng vội vàng quay lại kiếm nàng nhưng vì lối
rẽ quá nhiều, nên anh ta đành quỳ xuống xin thần giúp đỡ.
Vị
thần hiện ra và nói: “Ở đây con đường nào cũng dẫn đến đích nhưng các
người đã không biết đi bên nhau, ngươi sẽ không tìm được cô ấy nữa đâu.”
Người chồng giật mình tỉnh giấc và hiểu ra đó chỉ là giấc mơ, anh cúi
xuống hôn người vợ trẻ của mình và nói: “Chúng ta sẽ ở bên nhau trong
bất cứ hoàn cảnh nào, em nhé!”
Nguồn: Sưu tầm
Niềm tin của hai cha con
Hãy
giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì
thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn “yêu thương họ nhiều như thế
nào...!”
Đây là một câu chuyện cảm động về tình cha con trong trận động đất lịch sử tại Armenia năm 1989.
Vào
năm 1989, tại Armenia, có một trận động đất lớn 8,2 độ Richter đã san
bằng toàn bộ đất nước và giết hại hơn 30.000 người trong vòng chưa đầy 4
phút. Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, một người cha chạy vội đến trường
học mà con ông đang theo học.
Toà nhà trước kia là trường học nay
chỉ còn là đống gạch vụn đổ nát. Sau cơn sốc, ông nhớ lại lời hứa với
con mình: “Cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa, cha sẽ luôn ở bên con!” Và
nước mắt ông lại trào ra. Bây giờ khi nhìn vào đống đổ nát mà trước kia
là trường học thì không còn hy vọng.
Nhưng trong đầu ông luôn nhớ
lại lời hứa của mình với cậu con trai. Sau đó ông cố nhớ lại cửa hành
lang mà ông vẫn đưa con đi học qua mỗi ngày. Ông nhớ lại phòng học của
con trai mình ở phía đằng sau bên tay phải của trường. Ông vội chạy đến
đó và bắt đầu đào bới giữa đống gạch vụn.
Những người cha, người
mẹ khác cũng chạy đến đó và từ khắp nơi vang lên những tiếng kêu than
“Ôi, con trai tôi!”, “Ôi, con gái tôi!”. Một số người khác với lòng tốt
cố kéo ông ra khỏi đống đổ nát và nói đi nói lại: “Đã muộn quá rồi!”,
“Bọn nhỏ đã chết rồi!”
“Ông không còn giúp được gì cho chúng nữa đâu! Ông hãy về đi!”
“Ông đi đi, không còn làm được gì nữa đâu! Ông chỉ làm cho mọi việc khó khăn thêm thôi!”
Với mỗi người, ông chỉ đặt một câu hỏi: “Anh có giúp tôi không?”
Và
sau đó, với từng miếng gạch, ông lại tiếp tục đào bới tìm con mình. Đến
đó có cả chỉ huy cứu hoả và ông này cũng cố sức khuyên ông ra khỏi đống
đổ nát: “Xung quanh đây đều đang cháy và các toà nhà đang sụp đổ. Ông
đang ở trong vòng nguy hiểm. Chúng tôi sẽ lo cho mọi việc. Ông hãy về
nhà đi!”
Người đàn ông chỉ hỏi lại: “Anh có giúp tôi không?”
Sau
đó là những người cảnh sát và họ cũng cố gắng thuyết phục ông: "Ông
đang xúc động, mọi việc đã xong hết rồi. Ông đang gây nguy hiểm cho cả
những người còn lại. Ông về đi, chúng tôi sẽ lo cho mọi việc!"
Và với cả họ, ông cũng chỉ hỏi: “Các anh có giúp tôi không?”
Nhưng
không ai giúp ông cả. Ông tiếp tục chịu đựng một mình, vì ông phải tự
mình tìm ra câu trả lời cho điều day dứt ông: Con trai tôi còn sống hay
đã chết?
Ông đào tiếp... 12 giờ... 24 giờ...
Sau đó, ông
lật ngửa một mảng tường lớn và chợt nghe tiếng con trai ông. Ông kêu lớn
tên con: “Armand!” Ông nghe tiếng nói: “Cha ơi, con đây, cha! Con nói
với các bạn là đừng sợ vì nếu cha còn sống cha sẽ cứu con và khi cha cứu
con thì các bạn cũng sẽ được cứu...”
“... Cha đã hứa với con là dù trong trường hợp nào cha cũng ở bên con, cha còn nhớ không? Và cha đã làm được, cha ơi!”
“Có chuyện gì xảy ra vậy? Ở đó ra sao rồi con?” - người cha hỏi.
“Tụi con còn lại 14 trên tổng số 33, cha ạ, tụi con sợ lắm, đói, khát…”
“... Nhưng bây giờ tụi con đã có cha ở đây. Khi toà nhà đổ, ở đây tạo ra một khoảng không nhỏ và thế là tụi con còn sống.”
"Ra đây đi con!"
"Khoan
đã cha! Để các bạn ra trước, con biết rằng cha không bỏ con. Dù có
chuyện gì xảy ra, con biết là cha chắc chắn sẽ không bỏ rơi con!"
***
Khi
đối diện với một thảm kịch tang thương hay một tai hoạ hiểm nghèo,...
thường con người hướng lời van xin về một Đấng Tối Cao?
Con người
sẽ cầu nguyện với Đấng Tối Cao khi bị vây hãm với thần chết, với bệnh
hiểm nghèo, với những huyền bí ngoài sự hiểu biết của con người?
Cái trực giác sâu kín này đã đến từ đâu, mà mỗi con người chúng ta đều tìm đến trong những giờ phút hiểm nguy của cuộc đời?
Nguồn: Sưu tầm
Bài học cho tình bạn
Ở
ngôi làng kia có một cậu bé tuổi độ mười sáu. Cậu là một đứa bé thông
minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của cậu.
Thế nhưng, cậu lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, cậu luôn cảm thấy
mình thiếu bạn...
Một ngày kia, như thường lệ, cậu lại cảm thấy
buồn chán và không có chuyện gì làm, cậu lang thang một mình dọc theo bờ
biển, lẩm bẩm tự than với chính mình:
-Chán quá đi... Ta buồn
chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với
ta và thật sự coi ta là bạn...!!!
Vô tình cậu giẫm phải vật gì đó
dưới chân. Cuối xuống xem, cậu thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất
đẹp với nhiều màu sắc. Cậu nhặt lên và thờ ơ bỏ nó vào túi, dự định đem
về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói:
-
Bạn ơi... Hãy thả tôi về với biển... Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh
ra mình... Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn
một lời khuyên...!!!
Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói:
- Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng... hãy cho ta một lời khuyện trước đi... Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây!
Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng:
-
Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn
biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè
của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa
những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì
chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay
bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người
bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại
với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này
rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và
ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng
tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ
có thể khuyên bạn như vậy thôi...
Cậu bé im lặng, thả con sò về
lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào... Cậu còn mải suy
nghĩ về những điều con sò nhỏ nói...
Nguồn: Sưu tầm
Giá trị của cuộc sống
Cuộc sống luôn ‘nói chuyện’ với ta qua những điều giản dị và không ngờ đến nhất.
Có một chú tiểu khá thông minh, chú luôn đặt những câu hỏi xung quanh cuộc sống. Một ngày nọ, chú hỏi sư thầy của mình:
-
Thưa thầy, giá trị cuộc sống của một con người là gì ạ? Con hỏi vậy vì
thường ngày thấy mọi người lên chùa đều cầu mong cuộc sống có giá trị.
Người thầy đi vào phòng rồi mang ra cho chú tiểu một hòn đá xấu xí và bảo:
- Con hãy mang hòn đá này ra chợ bán và hãy nhớ là dù có ai mua thì cũng không được bán và mang về cho ta.
- Tại sao lại phải vậy thưa sư phụ?
- Nếu con muốn biết giá trị cuộc sống là gì thì hãy làm như ta bảo.
Vì
sự tò mò nên chú tiểu đã làm theo. Chú mang hòn đá ra chợ ngồi bán và
trong suy nghĩ thì không hiểu tại sao nó lại liên quan đến giá trị của
cuộc sống.
Chú ngồi bán hòn đá ở chợ cả ngày mà không hề có ai
hỏi, mọi người còn thấy làm kỳ lạ không hiểu tại sao chú lại ngồi bán
một hòn đá xấu xí mà không có giá trị gì. Ngồi cả một ngày, một người
bán rong thấy vậy thương tình đã đến hỏi và trả giá hòn đá 1 đô la. Chú
tiểu nhớ lời sư phụ dặn dù bất kỳ ai hỏi mua cũng không được bán. Mang
hòn đá về, chú hỏi sư phụ:
- Hòn
đá này có gì đặc biệt mà thầy lại bảo con mang bán. Cũng may đã có
người hỏi mua với giá 1 đô la. Vậy giá trị cuộc sống là gì thưa thầy?
Sư thầy cười và nói:
-
Tốt lắm, ngày mai con hãy mang hòn đá vào cửa hàng bán vàng và bán cho
chủ cửa hàng vàng, nhớ là dù chủ cửa hàng vàng có mua thì cũng không
được bán, rồi còn sẽ hiểu thế nào là giá trị cuộc sống.
Vì
tò mò, chú tiểu lại làm theo lời sư thầy. Hôm sau, chú mang hòn đá đi
vào một cửa hàng vàng, vừa đi vừa nghĩ, tại sao sư phụ lại bảo mình mang
hòn đá này vào bán trong cửa hàng vàng trong khi cả ngày qua chú ngồi
ngoài chợ bán mà không ai mua, dù mua cũng không đáng giá. Dù rất ái
ngại nhưng vì tò mò nên chú quyết định làm theo lời sư phụ.
Và
thật bất ngờ, khi chú mang vào bán trong một cửa hàng vàng, chủ tiệm đã
trả giá hòn đá là 500 đô la. Rất bất ngờ vì một hòn đá qua một ngày từ
chỗ bán không ai mua giờ lại có giá như vậy, nhớ lời sư phụ dặn chú tiểu
đã không bán và mang về.
Chú vội vàng hỏi tại sao lại như vậy và
giá trị cuộc sống là gì mà tại sao một hòn đá từ không giá trị qua một
ngày lại có giá trị rất lớn như vậy.
Sư phụ cười và nói:
-
Nếu con muốn hiểu giá trị cuộc sống là gì thì ngày mai con hãy mang hòn
đá này tới một tiệm đồ cổ và bán, nhớ là dù với bất kỳ giá nào thì con
cũng không được bán và mang về cho ta. Con sẽ hiểu giá trị cuộc sống là
gì.
Chú tiểu càng tò mò hơn. Hôm sau, chú mang hòn đá tới
một tiệm đồ cổ. Sau một hồi xem xét, chú tiểu vô cùng ngạc nhiên khi
chủ hiệu trả giá hòn đá là cả gia sản hiện có. Chú nhất quyết không bán
và vội về kể lại với sư phụ:
- Vậy hòn đá này là gì, mà từ một thứ không giá trị không ai mua giờ nó có giá cả một gia tài?
- Đó chính là giá trị cuộc sống. - Sư thầy nói
Giá
trị cuộc sống của mỗi con người đều do chính chúng ta quyết định, cũng
giống như chú tiểu do dự khi mang một hòn đá không có giá đi bán. Giá
trị cuộc sống là do chính chúng ta tạo dựng và đặt ra. Vậy hãy tự đặt
mình vào nơi mà mọi người hiểu ta và đó là nơi giá trị sống được tôn
trọng.
Cuộc sống ở trong tất cả mọi sự việc, từ những điều to lớn
cho đến điều đơn giản, thậm chí là ở trong những điều mà chúng ta không
hề quan tâm đến. Cuộc sống luôn “nói chuyện” với chúng ta thông qua
những điều giản dị nhất và không ngờ đến nhất. Đừng bỏ lỡ bất kỳ khoảnh
khắc nào trong cuộc sống của bạn!
Nguồn: Sưu tầm
Câu chuyện người sửa xe
“Mẹ ơi, người chú đó dơ quá! Con không dám đến gần chú ấy.”
Khi bạn tôi đến chỗ sữa xe thay nhớt đã nghe được từ miệng một cô bé khoảng chừng 6 tuổi nói.
Thật
ra cô bé cái gì cũng không biết, tôi không trách bé, chỉ trách mẹ của
bé mà thôi. Vì mẹ của bé đã nói với cô bé một câu, điều đó đã thật sự
làm tổn thương đến trái tim và ước mơ của người thợ: “Sau này con nhớ
chăm chỉ học hành, không thôi mai mốt con sẽ đi làm khổ công, lao động
chân tay, toàn thân đều dơ dáy và hôi hám, đáng sợ lắm, biết không con!”
Người thợ ấy nghe được thật sự cảm thấy rất khó chịu, không dám nhìn thẳng vào mắt bé.
Nghề nào cũng là nghề, người thợ ấy tay nghề rất linh hoạt, thái độ cũng rất hoà nhã.
Dạy cho bé đừng bao giờ trở thành “người dơ bẩn” để đi học, có thật học sẽ vui và ý nghĩa hơn hay không?
Tôi chỉ e rằng, trái tim của bé càng bị mẹ làm cho “dơ” thêm mà thôi.
Hai
mẹ con vừa đi khỏi, ông chủ liền nở nụ cười hoà nhã nói: “Chỉ vì tôi
thích động cơ xe, cảm thấy có duyên với xe, mọi người ai cũng khuyên tôi
đừng làm nghề này, nhưng tôi đã tạo dựng được một cơ ngơi, lại cung cấp
cho con lên đại học. Tôi thiết nghĩ làm bất cứ nghề gì chỉ cần tận tâm,
thì mọi người sẽ nể trọng, nhưng, tôi đã sai, cái xã hội này sai rồi!”
Sau
đó ông ta đã rất nhanh giúp tôi thay nhớt xe xong, và chỉ vào một tờ
chứng chỉ dán trên tường, trên đó đề: Bằng Tốt nghiệp Khoa Cơ khí Đại
học Bách Khoa.
Nguồn: Sưu tầm
Hãy làm khi có thể
Bạn
có từng nghĩ rằng một ngày nào đó những người thương của bạn sẽ không
còn sống bên bạn nữa không. Chúng ta không một ai có thể biết chắc được
điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Thậm chí chúng ta cũng không thể biết
chắc được điều gì sẽ xảy ra vào một giờ sắp tới đối với những người thân
của chúng ta, hay thậm chí đối với bản thân mình.
Có
thể bạn ta mới đến thăm ta ngày hôm qua, mà hôm nay ta được báo tin là
người đó đã không còn sống trên cõi đời này nữa. Nhận được tin ấy mà
lòng ta bồi hồi xúc động, và ta dường như không thể tin vào những gì mà
tai mình vừa mới nghe thấy. Ta nói với người đến báo tin với ta rằng
“tôi mới nói chuyện với anh ấy ngày hôm qua mà” , hay “chị ấy mới đến
thăm tôi và còn tặng quà cho tôi nữa mà”. Nhưng sự thật vẫn là sự thật.
Người bạn ấy của ta đã không còn sống trên cõi đời này nữa. Và có rất
nhiều, rất nhiều trường hợp tương tự như thế. Người ta mới thấy đó nhưng
giờ đây đã không còn nữa.
Khi chúng ta giao tiếp, cư xử với
người xung quanh với ý thức rằng có thể ngày mai ta sẽ không có cơ hội
nghe được giọng nói của người đó nữa. Có thể ngày mai ta sẽ không còn
thấy được nụ cười tươi trên khuôn mặt người đó nữa. Thì tự nhiên ta sẽ
trân quý sự có mặt của người đó, và ta sẽ không nỡ nói hay làm những gì
có thể gây tổn thương cho người đó.
Người đó có thể là ba mẹ
chúng ta. Người đó có thể là chồng hay là vợ của chúng ta. Và người đó
cũng có thể là con cái chúng ta… Chúng ta sống với ý thức về sự vô
thường, ngắn ngủi của một kiếp người càng sâu sắc, thì cách sống của
chúng ta, cách hành xử của chúng ta cũng sâu sắc và yêu thương hơn.
Mỗi
người trong chúng ta hay có khuynh hướng nghĩ rằng những người thương
của chúng ta sẽ sống với chúng ta hoài, sẽ sống với chúng ta mãi. Chúng
ta ít có khi nào nhớ rằng có thể chỉ sau một đêm thôi thì ta sẽ mãi mãi
không còn gặp người ấy nữa. Ta muốn nói những lời xin lỗi của ta với
người ấy, ta muốn nói lòng biết ơn của ta với người ấy hay ta muốn thể
hiện tình thương của mình cho người ấy - nhưng đã trễ rồi. Người đó đã
không thể nghe, và mãi mãi sẽ không thể nghe những gì ta muốn nói dù chỉ
một lời.
Vì vậy bạn hãy vui lên đi, bạn hãy cười tươi lên đi
khi bạn vẫn có ba, có mẹ còn sống bên bạn. Bạn hãy hạnh phúc lên đi khi
những người thương của bạn vẫn còn đó cho bạn. Và bạn hãy can đảm để nói
cho người thương của bạn những gì sâu kín nhất trong lòng của mình. Vì
có thể bạn sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa nếu bạn không nói ra điều ấy. Và
bạn hãy tha thứ cho tất cả những ai đã từng làm hại bạn, làm tổn thương
bạn vì có thể ngày mai bạn cũng sẽ không còn có mặt trên cõi đời này
nữa.
Điều mà tôi khám phá ra trong cuộc đời của mình cho đến tận
bây giờ, điều mà làm cho tôi hạnh phúc đó là tình thương, sự tha thứ,
bao dung. Có thể tôi thực tập yêu thương còn kém, có thể sự tha thứ, bao
dung trong tôi còn kém nhưng đó là con đường mà tôi sẽ nguyện đi trên
ấy mỗi ngày. Tôi tự nói với chính mình là “hãy thương yêu khi có thể,
hãy tha thứ, bao dung khi có thể, bởi vì chỉ một giây phút thôi thì
những điều này sẽ trở thành không thể”.
Và điều mà làm cho tôi
hạnh phúc nhất không có gì khác hơn sau khi bạn đọc những dòng chữ này,
thì sự thương yêu, tha thứ, bao dung trong bạn được biểu hiện. Và bạn
đến nói với ba bạn, mẹ bạn, những người thương của bạn rằng bạn yêu họ
lắm. Rằng ba mẹ vẫn còn sống bên bạn là hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời
bạn. Rằng bạn sẽ không cần gì hơn những điều như vậy. Rồi nụ cười hạnh
phúc sẽ nở trên môi của bạn và khi đó bạn cũng biết rằng nụ cười hạnh
phúc ấy cũng đang nở trên môi của tôi.
Pháp Nhật
Những truyện rất ngắn về Mẹ
1. Mẹ tôi!
Mẹ
tần tảo cho tôi khôn lớn, vai Mẹ nặng hơn khi tôi vào đại học. Ba năm
đại học xa nhà, tuần nào tôi cũng viết thư cho Mẹ. Mẹ cầm thư tôi mà rớt
nước mắt, vui thật nhiều nhưng Mẹ tôi có biết tôi nói gì với Mẹ đâu. Mẹ
tôi không biết chữ!
2. Lòng Mẹ
Nhà nghèo, chạy vay mãi mới được xuất hợp tác lao động, Thanh coi đó như cách duy nhất để giúp đỡ gia đình.
Nhưng
ảo mộng chóng tan. Xứ người chẳng phải là thiên đường. Thanh chỉ còn
biết làm quần quật và dành dụm từng đồng. Để nhà khỏi buồn, trong thư
Thanh tô vẽ về một cuộc sống chỉ có trong mơ.
Ngày về, mọi người
mừng rỡ nhận quà, Thanh lại tiếp tục nói về cuộc sống trong mơ. Đêm. Chỉ
có Mẹ. Hết nắn tay, nắn chân Thanh, rồi Mẹ lại sụt sùi. Thanh nghẹn
ngào khi nghe Mẹ nói: "Dối Mẹ làm gì! Giơ xương thế kia thì làm sao mà
sung sướng được hở con!"
3. Khóc
Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.
Năm
20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được Mẹ, nhưng vì danh giá gia đình
và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ
ra đi, không rơi một giọt lệ.
Hôm nay 40 tuổi, đọc tin Mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc. Anh nói:
- Tội nghiệp Mẹ, 40 năm qua chắc Mẹ còn khổ tâm hơn anh.
4. Nói dối
Ngày
đó nhà nghèo Cha mất, Mẹ tần tảo nhưng không đủ ăn. Để con có bữa ngon,
Mẹ gởi con về giỗ họ. Giữa đám cúng đông vui, chẳng ai đoái hoài, con
bơ vơ lạc lõng...
Về nhà Mẹ hỏi con né tránh: "Dạ vui! Cô bác mừng con...!!!"
Lớn
lên, con đi làm xa, tạm gọi là thành đạt. Ngày giỗ họ con về cùng con
trẻ, mọi người vui gặp gỡ, chăm sóc đủ điều, từ miếng ăn, chiếc bánh...
Về nhà nhìn ảnh Mẹ con thấy lòng rưng rưng.
5. Sinh nhật đầu tiên
Tối
nay bé buồn xo. Mẹ gặng mãi, bé nũng nịu: "Hôm qua, sinh nhật cái Na,
nó được tặng nhiều đồ chơi đẹp! Sao con không có sinh nhật, Mẹ nhỉ?" Mẹ
lặng thinh mắt đỏ hoe! Sợ Mẹ khóc, bé vỗ về: "Đừng khóc, Mẹ nhỉ! Bé
không đòi sinh nhật nữa đâu!" Bỗng nhiên, Mẹ ôm chầm lấy bé nức nở. Bé
ngơ ngác rồi khóc oà theo.
... Ngày ấy, cái ngày mà toà án buộc
người đàn ông phải đợi cho bé đủ 12 tháng tuổi mới ký quyết định ly hôn.
Và sinh nhật đầu tiên của bé đúng vào ngày Mẹ bồng bé chết lặng giữa
chốn pháp đình.
6. Hắt hiu bóng Mẹ
Gió quật hàng cây nghiêng ngả. Mái lá như sắp bay lên trời.
Tôi khóc:
-Trời bão, nhà gần tróc nóc mà ba cũng không về!
Mẹ dỗ dành:
- Mẹ sẽ biến nơi này thành lâu đài cho ba trở lại.
Bây giờ, mưa gió không làm rung chuyển ngôi biệt thự mà mẹ dốc sức tạo nên. Nhưng ba vẫn ít khi về. Ông mê một cô gái trẻ.
Và, tôi vẫn sợ bão. Gió sẽ lùa mái tóc bạc phơ của mẹ, sợ bóng mẹ hắt hiu, di động giữa gian phòng mênh mông, trống trải.
7. Niềm vui của Mẹ
Mẹ thích làm cô giáo. Nó hứa sẽ làm cô giáo. Mẹ mỉm cười.
Mẹ bị đau bao tử. Nó hứa sẽ làm bác sĩ. Mẹ mỉm cười.
Mẹ làm việc cực khổ. Nó hứa sẽ làm nhiều tiền cho mẹ đi tham quan thế giới. Mẹ mỉm cười.
Bây giờ, nó nghe con hứa mỗi ngày. Nó tự hỏi "mình đã làm gì cho mẹ?"... Nó mỉm cười.
8. Cái Nụ
Tôi
con một, cái Nụ là con nuôi. Tôi và Nụ cùng đi học. Tôi thi đỏng đảnh,
đố kỵ Nụ. Nụ ngoan, vẽ rất đẹp. Những bức vẽ của nó như có hồn hoa lá,
biển cả…
Lớn. Tôi du học, lấy chồng sinh con, định cư bên Pháp.
Ngày về thăm mẹ, mẹ đã già và mất trí. Mẹ nhìn tôi xa lạ, rồi ôm chầm
lấy Nụ, vỗ vào lưng nó:
- Ngoan nào, bé Thảo cưng của mẹ, nín đi… mai mẹ cõng con đi xem hội làng đêm trăng.
Câu hát như hàng vạn mũi kim châm vào tim tôi ứa máu.
9. Mồ côi Mẹ
Đêm đông, nằm cạnh Cha, bé Hùng co ro thì thầm:
- “Giá như mẹ đừng ‘đi xa’ thì giờ này con được nằm giữa ấm biết mấy. Chứ có hai cha con mình, ai cũng lạnh.”
Cha bé Hùng vỗ về con, rồi nói:
- “Con đừng lo, mẹ xa rồi, có dì thay mẹ chăm sóc con.”
bé Hùng không hiểu nhưng cũng thấy mừng, vì nhà có thêm người đỡ vắng lạnh.
Mùa đông năm sau, bé Hùng co ro nằm một mình lại nghĩ:
“Giá như đừng có dì thì bây giờ mình đỡ lạnh một bên...”
10. Xót xa
Tần
tảo dành dụm những đồng tiền lẻ từ mớ rau, củ khoai, con cá con tôm bắt
được để gởi lên cho chị Hai ăn học. Tốt nghiệp Đại học Văn hoá - Nghệ
thuật - Du lịch, chị Hai ở luôn trên thành phố làm phó giám đốc cho Công
ty Đầu tư và Phát triển Du lịch tại Sài Gòn. Mãi đến hôm nay, dễ chừng
gần 3 năm, chị Hai mới về. Cả nhà vui mừng khôn xiết. Má lật đật chèo
xuồng đến chợ nổi mua đồ về làm bữa cơm thịnh soạn:
- “Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu?”
Đang ăn, chị Hai bỗng giật mình, lấy đũa khều một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào ra:
-
“Ai làm bê bối và cẩu thả thế này? Kiểu này ở nhà hàng họ đã đổ vào
thùng nước cơm! Khách du lịch mà biết, chỉ có nước đóng cửa dẹp tiệm!
Sạt nghiệp là cái chắc!”
Nói xong, chị Hai đứng dậy, nhanh chân bước lên nhà trên.
Từ nãy giờ, má ngồi đó, im lìm như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi một lúc rồi la to lên, giọng còn ngọng nghịu:
- Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi má ơi!...
Nguồn: Sưu tầm
Câu chuyện về sự lựa chọn
Cuộc
sống cho ta nhiều sự lựa chọn, nhưng thành bại của con người nằm ở chỗ
chúng ta nhìn nhận thế giới và xác định chỗ đứng của mình như thế nào để
luôn là người chiến thắng với sự lựa chọn ấy.
Hai người nông dân
rời quê đi kiếm sống. Một người muốn đi Thượng Hải, còn người kia muốn
đi Bắc Kinh. Trong phòng chờ, họ đã thay đổi ý định, bởi vì họ nghe
người xung quanh bàn luận: Người Thượng Hải khôn ngoan lắm, người nơi
khác đến hỏi đường, họ cũng thu lệ phí. Còn người Bắc Kinh thì thật thà
chất phác, thấy ai không có cái ăn, không những họ cho bánh bao mà còn
cho cả quần áo cũ nữa.
Người trước đây muốn đi Bắc Kinh nghĩ
bụng, Thượng Hải hay hơn, chỉ đường cho người khác cũng có thể kiếm được
tiền, thế thì chẳng có việc gì là không kiếm được tiền cả. May quá,
mình vẫn chưa lên tàu, nếu không đã đánh mất một cơ hội làm giàu.
Người
trước đây muốn đi Thượng Hải nghĩ bụng, Bắc Kinh hay hơn, không kiếm
được tiền cũng không bị chết đói. May mà mình vẫn chưa lên tàu đi Thượng
Hải.
Thế là, họ gặp nhau tại quầy trả vé, người trước đây muốn
đi Bắc Kinh đổi vé đi Thượng Hải, người muốn đi Thượng Hải đổi vé đi Bắc
Kinh.
Người đi Bắc Kinh nhận thấy rằng, Bắc Kinh thật tuyệt vời.
Tháng đầu tiên, anh ta không phải làm gì cả, nhưng vẫn không bị đói.
Không những anh ấy có thể uống nước lọc miễn phí trong đại sảnh của
những nhà hàng lớn, mà còn được ăn các món miễn phí trong các siêu thị.
Người
đi Thượng Hải phát hiện rằng. Thượng Hải quả là một thành phố có thể
kiếm được nhiều tiền. Làm việc gì cũng có thể kiếm ra tiền. Chỉ đường
cho người khác cũng có thể kiếm được tiền, bưng một chậu nước cho người
khác rửa mặt cũng có thể kiếm được tiền. Chỉ cần chịu khó động não một
chút, rồi chịu khó lao động là có thể kiếm được nhiều tiền.
Dựa
vào kinh nghiệm và sự hiểu biết của mình đối với đất trồng, người đi
Thượng Hải ra vùng ngoại ô lấy những bao đất, trộn lẫn với lá cây và
cát, để bán (dưới danh nghĩa là đất trồng cây cảnh) cho người những
người Thượng Hải yêu hoa mà chưa nhìn thấy đất trồng hoa bao giờ. Ngày
đầu tiên, ông đi đi lại lại giữa thành phố và vùng ngoại ô tổng cộng 6
lần, kiếm được 50 nhân dân tệ.
Một năm sau, nhờ vào loại “đất
trồng cây cảnh” ấy, ông đã có một cửa hàng nho nhỏ. Sau nhiền năm đi lại
trong các ngõ hẻm, ông nhận thấy: một số cửa hàng tuy được quét dọn
sạch sẽ, nhưng bảng hiệu lại rất dơ bẩn. Dò hỏi, ông mới được biết, đó
là do những công ty vệ sinh chỉ chịu trách nhiệm lau chùi sàn nhà mà
không chịu trách nhiệm lau chùi bảng hiệu. Thế là, ông thành lập một
công ty chuyên lau chùi bảng hiệu. Đến nay, công ty của ông có hơn 150
người, công việc làm ăn cũng được mở rộng từ Thượng Hải đến Hàng Châu và
Nam Kinh.
Sau đó, ông đi tàu lên Bắc Kinh khảo sát tiềm năng của
dịch vụ vệ sinh ở đây. Khi đến ga Bắc Kinh, ông thấy một người nhặt rác
thò đầu vào toa giường mềm, xin vỏ lon bia. Khi ông đưa vỏ lon bia cho
người đó, họ mới giật mình nhận ra nhau, hoá ra, 5 năm trước đây, họ
từng đổi vé cho nhau.
Thành bại của con người nằm ở chỗ họ nhìn
nhận thế giới và xác định chỗ đứng của mình như thế nào. Nếu bạn có
những suy nghĩ tích cực, thế giới theo cách nhìn của bạn sẽ là điểm tựa
tốt nhất để bạn hoàn thiện bản thân. Nếu bạn có những suy nghĩ tiêu cực
và thái độ ỷ lại, thế giới theo cách nhìn của bạn chỉ có thể là vốn
liếng để bạn tiêu xài phung phí. Những người luôn nhìn thấy và nắm bắt
cơ hội ở bất cứ nơi nào thì rất ít khi thất bại.
Nguồn: Sưu tầm
Câu chuyện về những hạt muối...
Một
chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi
quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những
nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.
Một lần, khi
chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy
im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc
nước nhỏ.
- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.
Lập tức, chàng trai làm theo.
- Cốc nước mặn chát. - Chàng trai trả lời.
Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.
- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.
Người thầy chậm rãi nói:
-
Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó
khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hoà tan nó theo một
cách khác nhau…
… Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời…
…
Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến
cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì
có ích.
Nguồn: Sưu tầm
Cuộc sống không cho ai quá nhiều
Ở
một đất nước giàu có của châu Âu, có một cô ca sĩ rất nổi tiếng. Tuy mới
chỉ 30 tuổi nhưng danh tiếng cô đã vang dội khắp nơi, hơn nữa, cô có
một người chồng như ý và một gia đình hạnh phúc mỹ mãn. Một lần, sau khi
tổ chức thành công một đêm diễn, cô ca sĩ cùng chồng và con trai bị đám
đông người hâm hộ cuồng nhiệt vây quanh. Mọi người tranh nhau chuyện
trò với cô. Những lời lẽ tán tụng khen ngợi tràn ngập cả sân khấu.
Có
người khen cô tuổi nhỏ chí lớn, vừa tốt nghiệp đại học đã bước chân vào
nhà hát tầm cỡ quốc gia và trở thành nữ ca sĩ trụ cột của nhà hát. Có
người tán tụng rằng mới có 25 tuổi mà cô đã được lựa chọn là 1 trong 10
nữ ca sĩ có giọng háy opera xuất sắc nhất thế giới. Có người lại ngưỡng
mộ cô có người chồng tuyệt vời, một cậu con trai kháu khỉnh, dễ thương.
Trong
khi mọi người thi nhau bà luận, cô ca sĩ này chỉ im lặng lắng nghe,
không thể hiện thái độ gì. Khi mọi người nói xong cô mới chậm rãi nói: “Trước
tiên, tôi cám ơn những lời ngợi khen của mọi người dành cho tôi và
những người trong gia đình tôi. Tôi hy vọng có thể chia sẻ niềm vui này
với mọi người. Nhưng các bạn chỉ nhìn thấy một số mặt trong cuộc sống
của tôi, còn một số mặt khác, các bạn vẫn chưa nhìn thấy. Cậu con trai
của tôi mà mọi người khen là bé kháu khỉnh, đáng yêu, thật bất hạnh, nó
là một đứa trẻ bị câm. Ngoài ra, nó còn có một người chị bị tâm thần và
thường xuyên bị nhốt ở nhà.”
Mọi người đều ngơ ngác, sửng
sốt nhìn nhau, dường như rất khó chấp nhận một sự thật như thế. Lúc
này, cô ca sĩ mới điềm tĩnh nói với mọi người: “Tất
cả những chuyện này nói lên điều gì? Có lẽ chúng nói lên một triết lý,
đó là, Thượng đế rất công bằng, Ngài không cho ai quá nhiều thứ bao
giờ.”
Thượng đế rất công bằng, Ngài không cho ai quá ít,
cũng không cho ai quá nhiều. Vì thế, đừng nên chỉ nhìn thấy hoặc ngưỡng
mộ những thứ người khác có, mà nên nghĩ và trân trọng những thứ bạn đang
có, cho dù đó không phải là những vinh quang tột đỉnh.
Vậy nên, nếu ai hỏi “Bạn có hạnh phúc không?” Bạn hãy trả lời: “Mình hạnh phúc. Hạnh phúc theo cách sống và những gì mình đang là và đang có trên đời này.”
Nguồn: Sưu tầm
5 bài học rất cần trong cuộc sống
Cuộc
sống dạy cho ta những bài học quý giá mà ta nên biết trân trọng để đứng
vững giữa cuộc đời! Cùng đọc và suy ngẫm những bài học cuộc sống ý
nghĩa!
1. Bài học về sự quan tâm
Trong
tháng thứ hai của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng
tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua
hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối
cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng
ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi
đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy! Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó
vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà
tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ?
Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.
Cuối
giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư: “Liệu ông có tính điểm
cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi
ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ
đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ
là một nụ cười hay một câu chào”.
Tôi đã không bao giờ quên bài
học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao
giờ quên tên của người phụ nữ đó - cô Dorothy.
2. Bài học về sự giúp đỡ
Trong
một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã
11:30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất
liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.
Một
chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến
cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy
vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe
(mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã,
nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.
Bảy
ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa.
Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái ti vi khổng lồ ngay trước
cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: “Cám ơn cháu vì
đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm
ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà
nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu,
bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi
thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cám ơn cháu đã không nề hà khi giúp
đỡ bà.”
Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành - Bà Nat King Cole”.
3. Bài học về lòng biết ơn
Vào
cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện
về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi
đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành
phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạn tiến lại gần
cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi
xuống ghế và đợi người phục vụ đến.
Chỉ vài phút sau, một người
nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước
nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một ly kem
nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc
trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp:
“Thế bao nhiêu tiền một ly kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ
vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất
đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim
món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong
kem, để lại tiền trên bàn và ra về.
Khi người phục vụ quay trở
lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5
xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho
ly kem mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu
ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường
và một ít tiền boa cho cô.
4. Bài học về sự tự giác và trách nhiệm
Xưa
thật là xưa, có một ông vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một
tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần
đấy và theo dõi.
Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có
đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định
xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ
lỗi cho nhà vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.
Một
lúc sau, nhà vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau
cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và
nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia
vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không
thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, khi người
nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi, bỗng ông nhìn thấy một bao tiền
to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà
của đức vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.
Câu chuyện
của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất
nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng
có thể là một cơ hội tốt.
5. Bài học về sự hy sinh
Đã
lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại
một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz - cô bé đang mắc phải
một căn bệnh hiểm nghèo.
Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được
thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn
bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong
cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi
yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã
nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng,
với một hơi thở thật sâu và dứt khoát, cậu bé đã trả lời: “Cháu đồng ý
làm điều đó để cứu em cháu”.
Nằm trên chiếc giường kế bên em gái
để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi
mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu
được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái
xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run
run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé nhỏ của
chúng ta đã nghĩ rằng cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người
mình để cứu cô bé và rồi cậu sẽ chết thay em mình.
Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh…
Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”.
Nguồn: Sưu tầm
Không ngừng chiếu sáng
Khi bạn rời khỏi người khác, họ sẽ ở lại trong tâm trạng…
- Được tiếp sức hoặc bị rút cạn
- Được động viên hay chán nản
- Được thêm hứng khởi để khắc phục thử thách kế tiếp hoặc muốn bỏ cuộc
Bạn rời khỏi người khác như thế nào? - Michael Hyatt
***
Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con làm lan toả hương thơm của Ngài khắp mọi nơi con đi đến.
Hãy tuôn đổ tràn ngập tâm hồn con bằng thần khí và sự sống của Ngài.
Hãy thâm nhập và chiếm trọn con,
Để cuộc sống của con chỉ là ánh sáng của Ngài.
Hãy chiếu dọi con, và là ánh sáng trong con
Để mọi tâm hồn con tiếp xúc
Đều cảm nhận được sự hiện diện của Ngài nơi tâm hồn con.
Hãy khiến họ nhìn lên và không còn nhìn thấy con nữa, nhưng chỉ nhìn thấy duy nhất Chúa Giêsu!
Hãy ở cùng con và rồi con sẽ bắt đầu chiếu sáng như Ngài chiếu sáng,
Chiếu sáng để trở thành ánh sáng cho người khác;
Ôi Chúa Giêsu, ánh sáng bắt nguồn từ Ngài; không có một chút nào là của con;
Chính là Ngài, chính Ngài chiếu sáng qua con.
Hãy cho con được ngợi khen Ngài theo cách Ngài yêu thích nhất, chính là thông qua việc chiếu sáng cho những ai quanh con.
Hãy để con rao giảng về Ngài nhưng không qua rao giảng, không bằng một lời nào nhưng bằng gương sống của con,
Bằng sự đồng cảm những gì con làm,
Bằng chính tình yêu trọn vẹn con dành cho Ngài.
Amen. - John Henry Cardinal Newman
***
Tôi
nhận thấy rằng mọi người sẽ quên những gì bạn nói, mọi người sẽ quên
những gì bạn làm, nhưng mọi người sẽ không bao giờ quên những gì bạn
khiến họ cảm nhận. - Maya Angelou
***
Món quà to quý giá nhất mà bạn có thể tặng cho ai đó chính là sự quan tâm và thích thú đối với sự hiện diện của họ. - Sue Archley Ebaugh
***
Ba
điều quan trọng trong đời sống nhân loại: đầu tiên chính là tử tế; thứ
hai chính là tử tế, và điều thứ ba cũng chính là tử tế. - Henry James
***
Thường
thì sự tử tế nhỏ bé - nụ cười, cử chỉ, lời khen, sự ưng thuận - sẽ làm
rạng rỡ một ngày của chúng ta hoặc thậm chí có thể thay đổi cuộc sống
của chúng ta. - Linda Kaplan Theler và Robin Koval
***
Những
lời tử tế không tốn kém gì cả. Chúng không làm bỏng rộp lưỡi hoặc môi.
Chúng làm cho người khác trở nên hiền hậu. Chúng cũng để lại ấn tượng
tượng đẹp nơi tâm hồn của người khác. - Blaise Pascal
***
Hầu
hết chúng ta không phải cố tình thiếu quan tâm. Chỉ là do chúng ta quá
bận rộn chăm chú vào thước phim của chính cuộc đời chúng ta và quên đi
rằng những người khác đang chăm chú vào những thước phim của chính họ.
Đó là lý do tại sao việc nhìn bản thân như cách người khác nhìn mình là
cực kỳ quan trọng - giống như diễn viên phụ trong thước phim của họ. Vì
thế, hãy rà soát hết tất cả những người trong cuộc đời của bạn, và tự
hỏi bản thân xem mình đang đóng vai gì trong thước phim của cuộc đời họ.
Bạn là một người con gái đáng yêu, dễ thương, hay là một người vô tâm,
thường xuyên vắng mặt? Bạn là một người bạn trai dịu dàng, biết nâng đỡ,
hay là một người ích kỷ, chỉ biết đòi hỏi? Một người giải quyết vấn đề
hay là một nữ hoàng trong vở kịch? Trong mỗi mối quan hệ, hãy viết xuống
5 cách thức bạn có thể làm cho “vai diễn” của bạn biết cảm thông hơn. - Linda Kaplan Thaler và Robin Koval
***
Mục
đích của cuộc sống không phải là để chiến thắng. Mục đích của cuộc sống
chính là thăng tiến và chia sẻ. Khi bạn nhìn lại tất cả những gì bạn đã
làm được trong cuộc sống, bạn sẽ cảm thấy thoả mãn hơn từ niềm vui bạn
mang đến cho cuộc sống của người khác hơn là từ những lúc bạn vượt trội
và đánh bại được họ. - Rabbi Harold Kushner
***
Mọi người đi qua dưới ô cửa sổ của cuộc sống bạn mỗi ngày. Tình yêu của bạn có tìm thấy một cách để giúp đỡ họ không?
Mọi người đều muốn được khen ngợi và có được sự cảm kích thật lòng. Tất
cả chúng ta đều cần sự động viên từ người khác, tuy nhiên, hầu hết chúng
ta lại thường không bày tỏ sự biết ơn hoặc ủi an đối với những người
xung quanh.
“Những gì là chân
thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến
và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen thì xin
anh em hãy để ý” (Pl 4,8). Chúng ta cần học biết áp dụng câu Kinh
Thánh ấy đối với những người xung quanh và cố nhắc nhở bản thân không
ngừng nghĩ về những đức tính tốt đẹp, những điều tốt đẹp của họ và khen
ngợi họ.
Chúa chính là mặt trời; chúng ta chính là
mặt trăng của Ngài. Chúng ta chỉ phản chiếu ánh sáng của Ngài. Và khi
nào chúng ta phản chiếu ánh sáng của Ngài nhiều nhất? Khi nào mặt trăng
chiếu sáng nhất? - Vào buổi tối, khi mặt trời không còn ló dạng. Khi thế
giới chìm sâu vào trong bóng tối, chúng ta phải không ngừng chiếu sáng và thắp sáng cho thế giới bằng ánh sáng được phản chiếu từ Ngài.
Nghi Ân dịch
Quà tặng quý giá nhất trong cuộc sống
Một ngày nọ, có một tín đồ đến
thỉnh giáo thiền sư: “Con là người đã có gia đình, nhưng con lại đang
rất yêu một người con gái khác, con phải làm thế nào bây giờ?”
Quà tặng quý giá nhất là...
Thiền sư nói: “Con có chắc chắn rằng cô gái ấy thực sự là người con yêu nhất trên đời này không?”
“Vâng, người đó cho con những giây phút đẹp nhất, cô ây thực sự rất tuyệt vời”, tín đồ khẳng định.
Thiền
sư không trả lời trực tiếp câu hỏi của anh ta mà chỉ nói với tín đồ:
“Con hãy nhìn 3 cây nến trong cái lư hương trước mặt, cây nào sáng
nhất”. Tín đồ nói: “Độ sáng đều như nhau, làm sao có thể nhìn ra được
cây nào sáng nhất ạ”.
Thiền sư nói tiếp: “Con hãy cầm lấy 1 cây, để trước mặt. Giờ dùng tâm để nhìn xem cây nến nào sáng nhất”.
“Đương nhiên cây nến đặt trước mặt là cây nến sáng nhất rồi ạ”, tín đồ trả lời.
Thiền sư lại nói: “Bây giờ con hãy để 3 cây nến như hiện trạng ban đầu và hãy nhìn thật kỹ xem trong 3 cây, cây nào sáng nhất”.
Tín đồ nói: “Nếu để như lúc đầu thì độ sáng như nhau, vốn không thể nhìn ra cây nào sáng nhất”.
“Đúng là như vậy”, thiền sư cười đáp.
“Thực
ra việc nhìn thấy 3 cây nến cũng giống như việc con gặp người phụ nữ
kia trong cuộc đời mình vậy. Khi để nó ở trước mặt, dùng tâm nhìn nó sẽ
càng cảm thấy nó đẹp nhất, nhưng khi đã để nó về chỗ cũ thì lại không hề
thấy chút ánh sáng nào từ nó. Cho nên kiểu tình yêu này, chỉ như trăng
dưới nước, căn bản không vượt qua nổi thử thách của thời gian, cuối cùng
cũng chỉ là hư không mà thôi”.
Dừng lại một lúc, vị thiền sư
nói tiếp: “Trong cuộc sống hôn nhân, người ta thường lờ đi những ưu điểm
của đối phương, thay vào đó lại phóng đại những khuyết điểm. Cái gì mới
là tình yêu chân chính? Có thể đồng cam cộng khổ, bao dung cho nhau, đó
mới là tình yêu chân chính. Nó có vẻ bình thường, nhưng lại rất sâu
lắng, là tình cảm đáng được trân trọng suốt cuộc đời”.
Tín đồ
nghe xong, trước mắt bỗng phảng phất hình ảnh người vợ vì để cho mình an
tâm làm việc đã từ bỏ cơ hội đi công tác ở nước ngoài, vì để cho mình
có được sự ấm áp những ngày đông giá rét mà khổ sở học đan áo len… Trong
lòng tín đồ bỗng chốc như tỉnh ngộ, anh ta cảm ơn thiền sư, chạy như
bay về nhà.
Lòng người luôn vì sự mù quáng nhất thời mà đi lạc
hướng, vì sự cô đơn nhất thời mà tìm sai chốn về. Kỳ thực, nơi luôn luôn
mở rộng cửa đón ta chính là nhà, người có thể hi sinh vì ta chính là
người thân yêu của ta trong ngôi nhà đó. Nhà chính là bến cảng cho chúng
ta tránh gió bão, là chốn về cho tâm hồn mỗi người và là món quà vô giá
để chúng ta suốt đời trân trọng yêu thương.
Tìm thấy người tự
nguyện cùng mình đối diện, cùng mình gánh vác, cùng mình chia sẻ, có thể
cùng mình trải qua những tháng ngày sống giản đơn mà hạnh phúc, đó mới
chính là món quà đáng quý nhất trên đời.
Giang Nhất Yến
18 câu nói đáng suy ngẫm về hạnh phúc
- Đừng khóc với những gì đã qua, hãy mỉm cười vì nó đã xảy ra. - Dr. Seuss
-
Hãy đếm số tuổi của bạn bằng bạn bè, không phải bằng năm. Hãy đếm cuộc
sống của bạn bằng nụ cười, không phải bằng nước mắt. - John Lennon
- Hạnh phúc có được phụ thuộc vào chính bản thân chúng ta. - Aristotle
- Hạnh phúc là ý nghĩa, là mục đích của cuộc sống, là sự cố gắng và kết thúc của một đời người. - Aristotle
- Hạnh phúc của cuộc đời phụ thuộc vào những suy nghĩ tích cực của chúng ta. - Marcus Aurelius
- Bất cứ ai hạnh phúc sẽ làm người khác hạnh phúc. - Anne Frank
- Hạnh phúc không phải từ những điều mà ta nhận được, mà từ những điều mà ta cho đi. - Ben Carson
- Một phút bạn tức giận - sáu mươi giây bạn mất đi hạnh phúc. - Ralph Waldo Emerson
-
Hạnh phúc không phải là ở việc sở hữu một số lượng lớn tiền bạc, mà là ở
trong niềm vui về thành công, trong sự hồi hộp của nỗ lực sáng tạo! -
Franklin D. Roosevelt
- Hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời là có
thể tin chắc rằng chúng ta được yêu thương - yêu vì chính bản thân ta,
hay đúng hơn, đó là yêu bất kể bản thân ta. - Victor Hugo
- Hãy hạnh phúc với chính bản thân bạn, với những việc bạn làm và những việc bạn muốn làm! - Steve Maraboli
- Quy luật của hạnh phúc: một việc nào đó để làm, một người nào đó để yêu và một điều nào đó để hy vọng. - Immanuel Kant
- Khi bạn nuôi dưỡng cay đắng, hạnh phúc sẽ cập bến ở một nơi khác. - Andy Rooney
- Hạnh phúc chỉ tồn tại khi chúng ta biết cách chia sẻ nó. - Christopher McCandless
- Hạnh phúc mà bạn nhận được tỷ lệ thuận với yêu thương bạn cho đi. - Oprah Winfrey
- Hiểu hơn về giá trị bản thân, có nghĩa là: chiến đấu để có được hạnh phúc. - Ayn Rand
- Hạnh phúc không phải là một mục tiêu.... Đó là sản phẩm của một cuộc sống tươi đẹp. - Eleanor Roosevelt
-
Với tất cả những sự giả dối, đau khổ và cả những giấc mơ tan vỡ, thì
thế giới này vẫn luôn tươi đẹp. Hãy vui lên. Hãy đấu tranh để giành lấy
hạnh phúc. - Max Ehrmann
- Ngày hôm qua đã tàn, ngày mai vẫn chưa tới. Nhưng tôi vẫn có một ngày hôm nay... Ngày mà tôi sẽ hạnh phúc! - Groucho Marx
Haley (Dịch từ Goodreader)
Nguồn: Sưu tầm
Tuổi trung niên - điểm đánh dấu nửa chặng đường
(EMTY)
- Tuổi trung niên là một gian đoạn tự nhiên của cuộc sống, là lúc bạn
nghỉ ngơi trong Chúa và tìm thấy sức mạnh để tiếp tục đi tiếp chặng
đường con lại của cuộc đời. Bạn đã làm việc suốt thời gian dài và đã làm
nhiều điều tốt. Hãy dành thời gian để nạp năng lượng. Hãy nghỉ ngơi và
được phục hồi, vì đây chính là điểm đánh dấu nửa chặng đường.
Bạn
có cảm thấy đôi chút mệt mỏi không? Hãy đến nghỉ ngơi và kết hợp với
Chúa. Bạn có cảm thấy đôi chút yếu đuối hơn không? Hãy tận dụng cơ hội
và hoàn toàn cậy dựa vào Chúa, vì sức mạnh của Ngài được thể hiện trọn
vẹn nơi bạn. Hãy đến và được chăm sóc bởi đôi tay của Ngài. Cũng tương
tự như khi cơ thể của bạn yếu và cần có được nguồn thức ăn dinh dưỡng,
và khi bạn cung cấp nguồn bổ dưỡng cho cơ thể, nó sẽ mạnh mẽ trở lại, vì
thế, bạn có thể sử dụng thời gian này để nuôi dưỡng tinh thần, và nạp
lại nguồn sức mạnh cho tinh thần từ những gì Chúa ban cho bạn.
Đừng
sợ rằng bạn sẽ không còn hữu ích gì nữa; giờ đây mới chính là thời gian
tốt nhất của cuộc sống. Chậm lại không có nghĩa là lãng phí thời gian.
Nó có nghĩa là sự nghỉ ngơi giữa chặng đường để tiếp tục cuộc đua quan
trọng.
Hãy xem khoảng thời gian này là lúc Chúa thực hiện trọn kế
hoạch của Ngài dành cho bạn. Ngài làm tất cả mọi việc tốt đẹp. Ngài đã
yêu thương bạn từ lúc ấu thơ cho đến những năm tháng niên thiếu, trong
suốt những năm 20, 30 và 40. Giờ đây, khi bạn lớn tuổi hơn, Ngài vui
mừng nhìn thấy bạn trở thành một người tốt đẹp của Ngài, ngợi khen Ngài
và yêu mến Ngài.
Những người tiếp xúc với bạn sẽ nhìn thấy nơi
bạn sự bình an, niềm hạnh phúc và một vẻ đẹp đằm thắm. Bạn có được niềm
vui, tình yêu và bình an của Chúa nơi gương mặt của bạn. Bạn có được sự
khôn ngoan nơi tâm trí. Bạn có được sự dịu dàng và sự tử tế của Ngài nơi
đôi môi bạn, và bạn có được lòng tin của Ngài nơi tâm hồn bạn.
Có
thể bạn cảm thấy mệt mỏi, yếu đuối và dường như còn rất ít ỏi sức lực,
nhưng sức mạnh của Chúa thể hiện trọn vẹn trong sự yếu đuối của bạn.
Trong những lúc yếu đuối, bạn hãy bám chặt vào Chúa; bạn cố gắng ở thật
gần bên Ngài. Bạn biết rằng bạn không thể tự mình làm gì được, vì thế,
hãy để Ngài giúp đỡ bạn. Rất nhiều người không ngừng tìm kiếm sự khôn
ngoan mà bạn có được, vì bạn có được sự khôn ngoan từ Lời Chúa, từ những
năm tháng trải nghiệm, từ vô vàn những kinh nghiệm trong việc tiếp xúc
với người khác. Bạn đã nhìn thấy rất nhiều phép lạ chữa lành, cung cấp
và giúp đỡ của Chúa trong những lúc khó khăn. Bạn đã kêu xin Chúa trong
những lúc cần, và Ngài luôn giúp bạn. Chính những điều ấy mang đến cho
bạn một kho tàng lớn lao và những tích trữ cho đức tin, sự khôn ngoan và
kinh nghiệm mà nhiều người có thể cậy dựa vào.
Hãy tận dụng thử
thách này để trở thành đèn hiệu, thành ánh sáng chiếu soi. Đừng giấu ánh
sáng của bạn trong sự chán chường hoặc sợ hãi hoặc bởi vì bạn cảm thấy
cơ thể mình suy yếu. Hãy nhận ra rằng đây có thể là những năm tháng
trung thành, khi bạn bám vào những lời hứa và Lời của Chúa.
Bạn
sẽ nhìn thấy sự chín muồi trong cuộc sống của mình, một sự dịu dàng,
điềm đạm, khôn ngoan và trưởng thành hơn. Khi mọi người gặp bạn, họ sẽ
quay trở lại với bạn để có được nguồn vui, niềm hạnh phúc và bình an. Họ
sẽ nhìn thấy một người hài lòng với tuổi tác của mình, một người toại
nguyện, thoả mãn, thoả nguyện và được đền đáp.
Thiên Chúa có thể
ban cho bạn sự thoả nguyện và niềm hạnh phúc trong giai đoạn này của
cuộc đời bạn. Và khi Ngài ban cho bạn, bạn sẽ là ánh sáng, là đèn hiệu
để những người khác nhìn thấy sự thoả nguyện này nơi bạn, và họ sẽ quay
sang bạn và nói: “Hãy cho tôi những gì bạn có”. Và rồi, bạn có thể cho
họ Lời của Ngài, những lời hứa của Ngài, tình yêu của Ngài, và bạn có
thể nói: “Đây, hãy đọc cái này. Hãy cầu nguyện và tìm kiếm Chúa, và Ngài
sẽ giúp bạn. Nếu bạn cầu nguyện và xin Chúa Giêsu ngự trị nơi tâm hồn
bạn, Ngài sẽ thêm sức cho bạn”. Bạn có thể nói với họ rằng bạn có một
Thiên Chúa mạnh mẽ và Ngài ban cho bạn hạnh phúc.
Hãy đi theo,
vâng phục và tin tưởng vào Chúa và Ngài sẽ dẫn bạn vào những con đường
dồi dào hoa trái, bình an và hạnh phúc trong Ngài.
***
Cho
đến khi các ngươi già nua tuổi tác, trước sau gì Ta vẫn là Ta; cho đến
khi các ngươi da mồi tóc bạc, Ta vẫn còn gánh vác các ngươi. - Is 46,4
***
Kẻ gắn bó cùng ta sẽ được ơn giải thoát, người nhận biết danh Ta sẽ được sức phù trì.
Khi kêu đến Ta, Ta liền đáp lại, lúc ngặt nghèo có Ta ở kề bên.
Ta giải cứu và ban nhiều danh dự, cho sống lâu, tuổi thọ dư đầy và hưởng ơn cứu độ Ta ban. - Tv 91,14-16
An Nhiên